Nguyên nhân của bệnh lý này là người chơi tennis không nắm vững các nguyên tắc tập luyện, tập quá sức, hoặc do vợt quá nặng, cán vợt quá lớn so với bàn tay, bóng quá nặng hoặc mặt sân quá cứng.
Các triệu chứng bệnh xuất hiện từ từ và cuối cùng thể hiện đầy đủ như sau:
- Đau chỗ bám cơ nói trên, nhất là khi lên gân, gồng cơ, khi đánh bóng.
- Mỏi cơ, lực cơ giảm, đôi khi chuột rút các cơ liên hệ.
- Cảm giác căng tại bụng cơ.
- Tê rần vai, hoặc từ khuỷu xuống bàn và ngón tay.
- Đau, nhức về đêm, nhất là vào gần sáng.
Các cách xử trí:
- Ngay sau khi phát hiện bệnh, cần chườm lạnh trong 2-3 ngày. Sau 72 giờ, có thể chườm nóng để tăng nhanh quá trình hồi phục.
- Ngừng tập luyện cho đến khi hết đau.
- Đi khám bác sĩ để có phác đồ điều trị thích hợp.
- Có thể dùng thuốc kháng viêm giảm đau (dicofenac 50 mg, ngày uống 1-2 viên hoặc ibuprofen 0,4 g, ngày uống 2 viên chia 2 lần).
- Chụp X-quang để có thể loại trừ các trường hợp bệnh lý khác.
- Nếu chườm lạnh, dùng vật lý trị liệu và thuốc kháng viêm giảm đau không steroid mà không hiệu quả, có thể tiêm tại chỗ steroid. Sau khi tiêm phải nghỉ từ 1 đến 2 tuần, sau đó tập từ từ trở lại. Tiêm tối đa từ 2 đến 3 lần, mỗi lần cách nhau 1-2 tuần.
- Nếu điều trị bảo tồn không được thì có thể phẫu thuật.
Để tránh hội chứng tennis, người chơi thể thao cần chú ý:
- Tập luyện đúng khả năng, chương trình và bài bản. Thời gian đầu nhất định phải được huấn luyện viên hướng dẫn.
- Có chế độ dinh dưỡng và nghỉ ngơi hợp lý.
- Chọn vợt và bóng phù hợp với lứa tuổi, trình độ tập luyện của bản thân.
- Sân tập và điều kiện môi trường phải đảm bảo tiêu chuẩn.
- Tìm hiểu thêm về kỹ thuật, chiến thuật, phương pháp chuẩn bị thể lực và đặc biệt là sinh lý vận động của môn tennis.
Thu Hồng ( St)